Con về thăm lại trường xưa.
Dấu chân ai bước đã mờ xa xăm...
Thế là đã bốn mươi năm.
Nửa đời khôn dại như nằm chiêm bao...
Trường xưa còn dấu chiến hào
Rặng tre thay đổi đã qua bao đời...
Nhớ thương câu hát người ơi.
Theo con đi suốt một thời chiến tranh...
Nhà tre, vách đất mái gianh
Chưa mưa đã dột, phong phanh gió lùa
Thầy trò đội nắng, đội mưa.
Bát cơm sẻ nửa, sớm trưa tới trường...
40 năm ấy nhớ thương
Thầy cô, bè bạn, mái trường thân yêu.!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét