Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013
Bài giải Nhất cuộc thi " Viết về người phụ nữ tôi yêu "
“Yêu mẹ- mùa thu của con”
Mẹ sinh con ra giữa một mùa thu ấy. Mùa thu của những trái bòng rám nắng. Mùa thu có gió heo may lướt về rất nhẹ. Mùa thu mà bây giờ đã không ít lần tràn vào thơ con như những nỗi nhớ, niềm thương mến chẳng thốt trọn thành lời. Mẹ sinh chúng con ra khi gia đình mình vào thời điểm khó khăn nhất. Mẹ sinh đôi mà mẹ có biết đâu, hai sinh linh bé bỏng mẹ mang khiến mẹ vất vả vô cùng, khi đi đi về về bao nhiêu lần bệnh viện. Ấy thế mà chưa đón được niềm vui bao lâu thì một thiên thần của mẹ đã ra đi. Chỉ còn con ở lại mớm bầu sữa mẹ, đôi mắt một mí ngơ ngác nhìn khoảnh không gian quanh con, mà chẳng hay mẹ khóc cạn nước mắt vì thương chị và thương con bé bỏng, gầy hao, ốm yếu. Ngày tháng qua, nó trôi nhanh đến nỗi con không thể nào cóp nhặt hết những tiềm thức từ thủa ấu thơ. Có lẽ những tiềm thức ấy, dẫu có phai cũng là rơi rớt đâu đó quanh ký ức của con. Chờ cho những tháng ngày nhớ về mẹ quá đỗi như thế này, nó lại được khơi dậy, nao nức. Mẹ có biết không, tình cờ quá đỗi khi mà con đang viết lên những dòng này là lúc bên nhà ai kia vang lên bài hát “Gặp mẹ trong mơ” .Sao mà tình cờ thế, hay đó là cái duyên mà dù có cố con cũng không tài nào giải thích cho được. Con lại rưng rưng khóc. Con may mắn quá đỗi khi từng ngày, từng giờ vẫn được mẹ quan tâm, lo lắng. Nếu một ngày nào đó, giấc mơ ấy chợt ập đến với con thì sẽ ra sao đây?. Cảm xúc bỗng trào dâng khiến con khó viết quá. Nhưng không, con vẫn phải viết tiếp, viết để thấy được đã bao lần con viết, bao lần con làm thơ, dù có nhiều hơn thế cũng chưa khi nào là đủ. Những tháng ngày qua đã ôm ấp con qua bàn tay của mẹ để con trưởng thành như ngày hôm nay. Một cô gái tròn hai mươi xuân sắc, con yêu mái tóc dài đen mượt của con- nó giống tóc của mẹ. Con yêu cái dàng hình tròn tròn của con- nó giống dáng hình của mẹ. Con yêu cái tính cách, cấm có khi nào giận, hay trách móc ai được- sao mà nó giống mẹ quá đỗi. Con nhớ biết bao những trưa hè oi nóng, mẹ có thể thức cả buổi trưa không nghỉ để phe phẩy cho con yên giấc. Những đêm đông lạnh đến buốt người, mẹ nằm rồi ủ chỗ ấm cho con. Con yêu hai “bím tóc Na Tra” mẹ thường búi khi con thích. Con yêu từng nếp gấp vuông vắn mẹ vẫn thường tỉ mẩn cắt cắt, dán dán để con có những tập vở tinh tươm bước vào năm học mới. Bây giờ muốn kiếm tìm lại những thứ ấy, muốn lại được như những ngày xưa ấy, thì thật là kỳ quá mẹ nhỉ? Chỉ là con muốn nhớ, chỉ là con muốn thương một thời thơ ấu bên gia đình, có mẹ và có con. Có những ký ức tuyệt diệu mà con sẽ ghi nhớ để mai này, con sẽ cố gắng vẽ tiếp những hoài niệm ấy với những đứa con của con.
Con gái giờ lớn rồi, nhưng cứ hễ đi học về là lại muốn cuốn lấy mẹ mà kể lể đủ điều. Những tâm sự chân thật của con, những rung động đầu đời của con, những bực dọc, những ước muốn… con đều trút bầu với mẹ. Dù có là ở cảm xúc nào, thì mẹ vẫn kiên nhẫn lắng nghe và cho con những lời khuyên thấu đáo nhất, từng trải nhất. Buổi trưa trước, con ôm mẹ nằm ngủ mà sao thấy thương quá. Lại nhớ về những ngày xưa mẹ ấp con trong lòng. Bây giờ thì như ngỡ, mọi thứ đang…ngược lại. Vẫn trêu vui rằng con giờ đã lớn hơn cả mẹ rồi. Con muốn ôm mẹ thật chặt, ôm mãi thế thôi để con trả bớt bao ngày yêu thương. Nhưng có phù phiếm quá không? Tài nào con trả hết…Con không kìm nổi cảm xúc, con lại vùng dậy và ghi nó vào thơ…
“Ngày xưa con bé thơ
Mẹ ấp con nằm ngoan
Lọt thỏm trong vòng tay của mẹ
Bây giờ khi lớn rồi
Được nằm bên cạnh mẹ
Con muốn ôm mẹ
Và cứ ngỡ như mẹ cũng lọt thỏm trong vòng tay của con
Mẹ và con cùng lọt thỏm trong lớp xô ký ức
Tuổi thơ con ùa về trong nhớ thương rạo rực
Mẹ thương con tần tảo sớm hôm…”
( Trích: Thương những vòng tay- DTQ)
Ừ thì con làm thơ đấy, con làm nhiều, nhiều lắm mẹ ạ. Nhưng con không dám cho mẹ đọc, vì một nỗi con sợ nhìn thấy mẹ khóc. Ngày 20/10 năm trước, con đã viết thơ về tặng mẹ và bà nội. Mẹ đọc, đọc đi đọc lại, mẹ giữ gìn nó và mỗi lần như thế mẹ lại khóc. Có một lần khác, con làm thơ về bố, mẹ đọc xong sụt sùi. Thật sự lúc ấy con thấy yếu lòng quá. Con chưa từng thốt lên “ Con yêu mẹ”, Con chưa từng thề thốt, hứa hẹn sẽ làm những gì cho mẹ trong suốt cuộc đời này. Nhưng mẹ có biết không, con là một đứa con gái sống nội tâm và cả nghĩ như bố mẹ vẫn thường nói. Từ thật sâu trong con, những nỗi niềm về mẹ chưa bao giờ là lắng. Những tình yêu cứ như lớn dần thêm qua tháng năm. Nhưng cũng là những năm tháng ít ỏi còn lại được sống gần nhất với bố mẹ. Rồi con cũng giữ thiên chức là người vợ, là người mẹ. Con chỉ mong sao được một phần giống mẹ và con cũng mong sao, con có đủ thương yêu để các con của con cũng sẽ cảm nhận được về người mẹ của chúng như con lúc này. Ai trong đời cũng có một người mẹ, đôi khi vì quá yêu mẹ của mình mà họ thường thốt ra những ngôn từ đáng yêu nhất… “ Mẹ của tôi tuyệt nhất. Mẹ của tôi yêu tôi nhất hay đại loại như Tôi …yêu mẹ tôi nhất trên đời…” Xin mạn phép để khẳng định, có phải nét chung của mỗi người mẹ là đức hy sinh và tình yêu vô bờ bến dành cho những tâm hồn bé bỏng của mẹ, mà mẹ hay được “ ưu ái” nhiều đến vậy.
Có lẽ, khi con thấy yếu lòng nhất, khi con cần sự chở che nhất thì không có mối tơ lòng nào có thể đồng cảm với con hơn là mẹ. Không có cái ôm nào, không có vòng tay nào ấm áp hơn vòng tay mẹ, dù bây giờ nhiều lúc nắm bàn tay mẹ, bất giác con thấy xao lòng… Đôi bàn tay gầy guộc, ráp đi nhiều của in bóng thời gian. Nhưng mẹ ơi, bây giờ là lúc con sẽ ôm mẹ nhiều hơn để thương hoài những vòng tay chưa khi nào là đủ. Con gái viết, muốn viết hoài không thôi trong từng trang nhật ký của cuộc đời mẹ. Những dòng nhật ký thiết tha có mẹ, có con, có cả gia đình mình.
“Không ai yêu mẹ bằng con
Không ai thương con bằng mẹ
Mẹ là quê bương của con…”
( Trích: Mẹ là quê hương- lời : Quốc Việt)
Yêu mẹ- mùa thu của con…..
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét