Thế là hết...
Hết một thời xanh mướt...
Lá rung rinh xào xạc những trưa hè...
Hoa trắng nõn nà, quả trái sum suê...
giờ đi nhé !
Cho con đường rộng mở.
Phải tiễn biệt giữa tình ta dang dở.
Lòng đẫm buồn..Thương tiếc lắm sấu ơi !
Mười năm qua, cây đến với người.
Ta cứ nghĩ sẽ là mãi mãi...
Nay cây đi, còn ta ở lại !
Ta nhớ mày...! Nhớ lắm, cây ơi !!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét