Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Học trò viết !

Thầy trong mắt em lần đầu tiên,thật nghiêm túc ,và,chữ thầy chưa-được-đẹp cho lắm! Cả một tiết Văn đầu tiên,thầy dành để nói về những nội quy của riêng mình.Nhưng mà thầy cô nào chả không hài lòng khi học sinh của mình không học thuộc bài,không làm bài tập.Em đột nhiên cảm thấy thầy rất đỗi bình thường,điều đó làm em chưa có cảm xúc gì đó gọi là hứng thú,với môn văn của thầy. Nhưng nếu không nhờ hôm kiểm tra bài cũ hôm đó,chắc thầy và em cũng chẳng thân nhau được như bây giờ.Buổi đó thầy gọi em lên bảng,em còn nhớ y nguyên cảm giác hôm đó,kiểu như là "tim thoát ra khỏi lồng ngực".Thầy bảo em thiếu tự tin,thế này là không được rồi.Em cũng tự hỏi em là một Song tử,tại sao lại có thể run khi đứng trước mọi người như vậy.Về chỗ rồi mà chân tay em vẫn còn bủn rủn không ngừng.Thế là từ hôm đó,thầy quyết định "khai ngòi" cho "chiến dịch" rèn luyện tự tin cho em! Thầy bắt đầu tăng cường kiểm tra bài cũ em nhiều hơn,cả học chính lẫn phụ đạo(và làm em phải học tóe khói),gọi em phát biểu nhiều hơn...nói chung là đủ mọi cách.Ban đầu em run lắm,cứ lúng túng không ngừng.Nhưng mà bây giờ khác rồi thầy ơi,em đã có thể cộng thêm cho mình vài điểm tự tin,mỗi khi đứng trước đám đông,thầy ạ! Một năm nữa thôi,chắc em sẽ không còn được gặp thầy thường xuyên như bây giờ nữa.Có lẽ sẽ có những lúc em nhớ tới những bài giảng của thầy,nhớ những lời khuyên của thầy giúp em tự tin hơn trong cuộc sống,nhớ cả những nụ cười,như mùa thu tỏa nắng nữa! Và em muốn cảm ơn thầy,vì tất cả.Em sẽ luôn nhớ,em mãi là học sinh của thầy,phải không ạ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét